Pages

    Monday, 30 August 2010

    Công an Hà Nội giỏi quá, VKL

    Hắn không khai nhận bất cứ điều gì mặc dù tất cả những chứng cứ tìm thấy và sự bất minh về thời gian, sự có mặt và biến mất đột ngột của hắn tại phòng trọ của anh Tân đã cho một khẳng định: Chính Long là hung thủ.
    http://img41.24h.com.vn/upload/3-2010/images/2010-08-15/1281851507_tran-duy-long.jpg

    Ngồi trong phòng hỏi cung của CA quận Cầu Giấy, Trần Duy Long - hung thủ giết người, cướp tài sản tại số nhà 11 ngách 20/260, tổ 24 Quan Hoa, Cầu Giấy bình tĩnh trước các ĐTV. 23 tuổi, đã từng có “thâm niên” chát chít, làm quen trên mạng đến vài năm, Long hỏi xin các ĐTV điếu thuốc để “lấy lại bình tĩnh, có thể sẽ nhớ ra điều gì?”. Thái độ quanh co, không thành khẩn của đối tượng lỳ lợm này khiến người đối diện khó chịu, nhưng đối với các ĐTV thì đó không phải là vấn đề quan trọng nhất. Họ biết phải tập trung, kiên nhẫn để đấu tranh từng bước với hung thủ, để hắn phải nhận tội một cách “tâm phục, khẩu phục”…

    Trước đó, khoảng 8g20 phút ngày 12-8-2010, anh Vũ Đình Tuấn, nhân viên Cty XNK lao động TCty Xây dựng Hà Nội (trụ sở tại A4 Làng quốc tế Thăng Long, quận Cầu Giấy) đến số 11 ngách 20/260, tổ 24 Quan Hoa, Cầu Giấy tìm đồng nghiệp là Đỗ Văn Tân (29 tuổi, ở thị trấn Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ) đang thuê trọ tại đây. Khi mở cửa phòng trọ của anh Tân trên tầng 3, anh Tuấn phát hiện anh Tân đã tử vong trên sàn nhà, trên ngực bị một số vết thương.

    Sau khi vụ việc xảy ra CA phường Quan Hoa, CA quận Cầu Giấy, Phòng CSĐT tội phạm về TTXH (PC45), Phòng kỹ thuật hình sự CATP Hà Nội đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường để tổ chức điều tra. Tại thời điểm phát hiện vụ án, một số tài sản của nạn nhân như xe máy, ĐTDĐ, máy tính... đã bị mất.

    http://img41.24h.com.vn/upload/3-2010/images/2010-08-15/1281851330-tang-vat.jpg
    Tang vật của vụ án

    Các mối quan hệ lòng vòng và phức tạp của nạn nhân được mổ xẻ, những người bạn trên mạng vẫn chát hàng đêm với anh Tân dưới nhiều nick khác nhau cũng được hỏi tới. Trong đó, gây chú ý nhiều nhất là nick em_biet_anh_van_co_don, tuy nhiên nick này luôn trong tình trạng offline. Một số nhân chứng cung cấp thông tin quan trọng: Trước khi anh Tân bị giết, có một thanh niên đã đến phòng trọ và sống ở đây 3 ngày, sau đó bỏ đi đâu không rõ.

    Danh tính người thanh niên này được xác định là Trần Duy Long (SN 1988 trú tại phường Lộc Vượng, TP Nam Định). Tổ công tác của Trung tá Trần Thanh Tùng – Đội trưởng Đội CSĐTTP về TTXH CA quận Cầu Giấy đã lập tức lên đường đi Nam Định. Cho tới 9g ngày 13-8 thì bắt được Long khi hắn còn say sưa ngủ, toàn bộ tài sản của anh Tân vẫn còn nguyên vẹn. Ngay sau khi được di lý về Hà Nội, Long tỏ ra rất bình tĩnh, và nhiều thủ đoạn để che giấu hành vi tội ác.

    Hắn không khai nhận bất cứ điều gì mặc dù tất cả những chứng cứ tìm thấy và sự bất minh về thời gian, sự có mặt và biến mất đột ngột của hắn tại phòng trọ của anh Tân đã cho một khẳng định: Chính Long là hung thủ. Trong tờ giấy đưa cho Long để viết tường trình, lúc đầu hắn viết chỉ một dòng “Công an Hà Nội giỏi quá, VKL” – Tạm dịch “Công an Hà Nội giỏi quá, Very Kool” – theo ngôn ngữ của dân chuyên “chát chít”.

    Tập trung đấu tranh với Long, các ĐTV dày dạn kinh nghiệm của Đội trọng án – PC 45 CATP và CA quận Cầu Giấy đã phải thay nhau hỏi và thay đổi cách nói chuyện liên tục. Sau khi hút thuốc, được động viên bình tĩnh, Long bắt đầu mở lời, rành rọt, không hề nhầm lẫn một chi tiết nào, khuôn mặt vẫn không biến sắc: Đầu năm 2010 anh Tân và Long quen nhau qua mục kết bạn trên mạng internet. Khi đó, Long lấy tên là Tuấn Anh, và đã tạo cho mình nickname: em_biet_anh_van_co_don (em biết anh vẫn cô đơn). Khi được hỏi lý do tạo ra một nick rất con gái này là gì, có phải muốn đi “lừa” những kẻ “háo sắc”, Long phản ứng ngay. Nhưng khi hỏi “hay muốn quen biết với những người ở giới tính thứ 3” thì Long im lặng.

    Trong một thời gian dài, tối nào Long và anh Tân cũng chát hoặc gọi điện thoại để nói chuyện với nhau, những chuyện không liên quan đến gia đình, phụ nữ, mà liên quan đến việc quan hệ của hai người đàn ông. Anh Tân nói mong muốn Long (Tuấn Anh) lên Hà Nội gặp mình, mọi chi phí đi lại sẽ lo tất. Qua nhiều lần nói chuyện, Long biết anh Tân muốn nói chuyện gì và cũng lờ mờ biết nếu lên Hà Nội gặp Tân thì chuyện gì đến sẽ đến. Tuy vậy, Long vẫn đáp lại tình cảm của anh Tân nhưng chỉ là qua điện thoại và chát.

    Tháng 7-2010 Long có việc lên Hà Nội đã vào nhà anh Tân chơi. Long bắt xe khách từ Nam Định lên Hà Nội, đến bến xe Giáp Bát thì bắt xe bus đến Cầu Giấy. Long xuống xe, đi bộ tới ngõ 260 thì anh Tân đón tại đây. Hai người nhận ra nhau thông qua ĐTDĐ. Long đã ngủ tại nhà anh Tân một đêm, sáng hôm sau thì ra về. Những sự chăm sóc chu đáo và ân cần của anh Tân làm Long bắt đầu có tình cảm khác với người này. Những cuộc điện thoại thường xuyên hơn, và việc phải được gặp nhau đã có theo sự sắp xếp của anh Tân và sự đồng thuận của Long. Trong thời gian này, Long cũng đang gặp khó khăn về tiền bạc do quá đam mê game, điện tử, trong đầu Long nảy sinh ý định khi lên chơi với anh Tân sẽ “xin tiền”.

    Ngày 8-8 Long bắt xe từ Nam Định lên Hà Nội, vào nhà trọ của anh Tân chơi. Trong ba ngày Tân ở Hà Nội, cứ buổi sáng anh Tân lại xin phép Cty nghỉ việc… ở nhà với Long, chỉ đi làm buổi chiều. Hàng ngày hai người dẫn nhau đi ăn uống, mua sắm như… anh em họ.

    Trong những ngày ăn ở cùng với anh Tân, Long thấy bạn mình sống khá là rủng rỉnh. Anh Tân thường dùng chiếc xe máy Honda Lead màu trắng sữa đưa Long đi ăn uống, chơi bời. Anh Tân cũng có hai, ba chiếc điện thoại di động đời mới.

    Cho tới sáng ngày 12-8, khoảng 6g Long tỉnh giấc thấy anh Tân đang ngủ say thì nảy sinh ý định cướp tài sản. Đến khoảng 7g45 phút Long với tay lấy con dao gọt hoa quả của Thái Lan, dài chừng 25cm đâm vào ngực trái anh Tân một nhát. Bị đâm bất ngờ, anh Tân ôm ngực kêu “ối” rồi lảo đảo đứng dậy. Thấy thế Long tiếp tục đâm một nhát nữa. Lúc ấy anh Tân còn phản ứng cắn vào ngón tay Long một cái rồi mới ngã vật ra.

    Long lấy gối bịt miệng anh cho tới khi nạn nhân ngừng thở. Sau khi biết anh Tân đã chết, Long lục lọi tìm chìa khóa xe, lấy đi một ví da, một Laptop, hai điện thoại di động của anh Tân. Thế rồi Long xuống nhà, lên xe phóng thẳng về Nam Định. Con dao gây án đã được Long vứt ngay tại một xe rác trước trường học trong ngõ 260 để phi tang.

    Trở lại với nạn nhân Đỗ Văn Tân, theo nhận xét của một số bạn bè sống cùng chỗ trọ thì anh Tân lâu nay chỉ thấy có nhiều bạn trai, có người đến thường xuyên, có người thi thoảng mới xuất hiện, nhưng có một điểm chung là anh Tân đưa bạn đi ăn uống, sau đó hầu như chỉ ở trong phòng, rất ít ra ngoài. Anh Tân làm việc ở Cty một thời gian nhưng đồng nghiệp cũng không thấy có bạn gái, khá kín tiếng trong quan hệ và cũng ít nói chuyện về gia đình.
    »»  read more

    Thursday, 26 August 2010

    Nở rộ dịch vụ “tắm tiên” từ A-Z

    Sau tiếng gọi của nhân viên hướng dẫn, một cô gái mặc đồng phục váy ngắn màu hồng theo tôi vào phòng tắm V.I.P. Cô kéo tuột chiếc khăn trên người khách và đẩy vào bồn nước rồi gội đầu. Động tác thuần thục như tắm cho đứa trẻ… lên ba!
    Sau độ nhậu, anh bạn rỉ tai: “Ra ngoại thành “tắm tiên” đi ông, đảm bảo không “phê” không tính tiền…”!
    Trở về thời… ấu thơ!
    Chữ “ngây thơ” được anh bạn dùng không sai chút nào, chỉ cần bước chân vào các phòng tắm VIP tại các cơ sở massage khu vực giáp ranh quận Thủ Đức, huyện Dĩ An (Bình Dương), khách sẽ được nhân viên phục vụ tắm cho như “trẻ con”…
    Thứ 7, gần 12 giờ khuya, nhưng 26 ghế ngồi trong phòng thư giãn dành cho khách V.I.P tại cơ sở massage Như Thủy đóng trên địa bàn xã Bình An, huyện Dĩ An không còn một chỗ trống. Dù nằm trên ghế đệm, máy lạnh chạy ro ro và xem truyền hình cáp…nhưng nhiều vị khách vẫn nhấp nhổm đợi tới lượt mình.
    30 phút chờ đợi, cuối cùng đám khách mới cũng được phục vụ. Sau tiếng kêu được “lập trình” của nhân viên hướng dẫn, một cô gái rất xinh, mặc đồng phục váy ngắn màu hồng tiếp bước theo tôi vào phòng tắm V.I.P
    Phòng tắm “V.I.P” được trang bị khá sang trọng, rộng khoảng gần 20m2, bên trong cùng của căn phòng đặt “lò” xông hơi hình thoi gắn bằng những tấm kính trong suốt. Phía trước phòng xông là bồn tắm mát- xa riêng. Trong lúc chờ khách hàng “lấy” mồ hôi, cô gái mở nước ra bồn. Xong thủ tục ban đầu, cô gái tự động đến lấy khăn lau mồ hôi từ trên xuống dưới rồi thỏ thẻ ngọt ngào “mời anh vào bồn tắm”.
    Tiếp đó là quy trình “tắm tiên” có một không hai…cô gái kéo tuột chiếc khăn trên người tôi và đẩy vào bồn nước, lấy vòi hoa sen dội nước rồi gội đầu… Động tác thuần thục như tắm cho đứa trẻ… lên ba!
    Sau vài phút “quy trình” tắm rửa kiêm…“kích thích”, cô gái lau người giúp khách và chỉ tay bảo leo lên giường massage. Đấm bóp qua loa, 10 phút sau, cô gái đề nghị: “Nếu anh “bo” 100.000 đồng em sẽ làm cho anh..”vui” hơn lúc nãy ”…
    Cái đích của “tắm tiên” chính là “công đoạn” này !
    Vị khách bước ra cửa đã gần 1h sáng, nhưng khách của cơ sở Như Thủy vẫn đông: thêm một đoàn khách Hàn Quốc bước từ chiếc taxi biển số Bình Dương bước ào vào phòng V.I.P. Bên hông dãy nhà massage, bãi gửi xe vẫn còn trên 20 chiếc..
    “Tắm tiên” là một dạng biến tướng!
    Thực ra “tắm tiên” trong phòng V.I.P không có gì mới, còn nhớ mấy năm trước một cơ sở massage ở Tân Bình bị báo chí phản ánh việc cho phép kỹ thuật viên tắm cho khách. Từ đó đến nay “dịch vụ” này bị cấm đoán, nhưng nay lại bùng phát trở lại ở vùng ven Thủ Đức, Dĩ An.

    Chỉ với 80.000 đồng (đắt gấp đôi phòng thường) để mua vé V.I.P khách sẽ được hưởng một không gian “riêng tư”, đa số các phòng tắm V.I.P được chủ cơ sở thiết kế lại, nội thất hiện đại, tuyển dụng các em xinh đẹp, phục vụ nhiệt tình.
    Tại khu vực Dĩ An, ngoài Như Thủy, còn có khu Thiên Thai. Hoạt động của Thiên Thai ngoài karaoke, quán bar, vũ trường… còn “ké” thêm dịch vụ massage. Mấy em út, hẹn tuần sau đến “tắm tiên” vì hiện nay đang trong giai đoạn xây dựng mới. Có em mạnh dạn đề nghị “tuần tới mấy anh đến, tắm chung với tụi em”.
    Cơ sở massage Mỹ Vân nằm ngay ngã 3 Hoàng Diệu và Kha Vạn Cân (Thủ Đức) cũng bố trí được 6 phòng “V.I.P.”. Nhân viên được tuyển chọn xinh đẹp, ăn mặc thiếu vải không kém gì Như Thủy, cũng kiểu gội đầu…như tắm cho trẻ con!
    Tại khu vực Thủ Đức, ngoài Mỹ Vân còn có nhiều cơ sở massage khác như Thành Nghĩa, Phụng Thủy… đều có “tắm tiên” trong phòng “V.I.P”. Mỗi nơi đều bố trí từ 5-6 phòng tắm V.I.P (tùy theo diện tích của từng cơ sở).
    Theo nhiều người kinh doanh lâu năm trong “nghề” massage cho rằng, đây là sự “biến tướng” của các cơ sở massage, chứ quy định không cho phép nhân viên… tắm cho khách. Nếu muốn phục vụ tại phòng riêng phải xin phép, với thủ tục rất nhiêu khê..
    Có điều, phòng V.I.P đúng nghĩa, ngoài thiết bị xông hơi, bồn tắm riêng…khách phải tự tắm, chứ không được “phục vụ” tận tình như các cơ sở nêu trên. Sau khi tắm xong, nhân viên phục vụ mới đưa kỹ thuật viên vào xoa bóp.
    »»  read more

    Nude nhẩy lầu tự vẫn ( 18+)

    Cô gái trẻ lẩn trốn nhân viên cứu hộ
    Ý định ban đầu là nude nhẩy lẩu tự vẫn nhưng sau cùng cô gái này lại chỉ quyết định ‘thử cảm giác mạnh’ khi lao mình xuống tấm đệm hơi đỡ bên dưới.
    Một cô gái trẻ tuổi không mảnh vải che thân bất ngờ xuất hiện trên cửa sổ tầng 11 của khu lầu Tân Hoa Học Phủ, đường Thạch Đài, tỉnh Hợp Phì (Trung Quốc) đã lập tức gây sự chú ý của làng giềng và người dân qua lại.

    Theo thông tin chính phường địa phương cung cấp thì cô gái này họ Sử, trú tại nhà 1102 của tòa trung cư cao tầng mới sửa sang đầu năm 2010.
    Vào thời điểm 10 giờ sáng, cô Sử bắt đầu có ý định nhẩy lầu tự vẫn khi tìm cách thoát ra bên ngoài theo lối cửa sổ. Khi bị hàng xóm phát hiện và nhanh chóng báo cứu phòng, cảnh sát bố trí túc trực chờ đợi, cô đã dùng mọi biện pháp lẩn trốn, núp dưới góc khuất chờ đợi thời cơ thực hiện ý định mạo hiểm.

    Bất chấp khuyên can của mọi người, vẫn muốn ‘thử cảm giác mạnh’
    Sau cùng, khi đánh lạc hướng được những người xung quanh đang cố sức trao đổi khuyên bảo, cô Sử quyết định lao mình xuống dưới tấm đệm hơi được chuẩn bị sẵn ở dưới chân lầu. Toàn thân không thương tích và chỉ lưu lại ‘cảm giác mạnh’ nhớ đời và những hình ảnh ‘bất hảo’ lan rộng trên các diễn đàn trong nước

    Nhẩy từ tầng 11 xuống đệm hơi được chuẩn bị dưới chân lầu
    »»  read more

    Gái bar và những đại gia chơi ngông!

    Bar, vũ trường năm 2010 phân cấp rõ rệt: bar nào khách nấy và khách dạng nào chơi kiểu ấy. Những tay chơi thực thụ chỉ đi bar ở Q.1 và Q.3, TP.HCM. Đỉnh nhất hiện nay là những bar, vũ trường ở Q.1 như Gossip, 030, D&D, Shadow… nơi có nhiều đại gia, tổng giám đốc các tập đoàn lớn.
    Những kiểu chơi ngông
    Những nhân viên làm ở bar Phương Đông (đường Hai Bà Trưng, Q.1) thời hoàng kim vẫn rỉ tai nhau câu chuyện về một vị khách lạ như ví dụ điển hình cho cách xài tiền kiểu đại gia. Đó là một người khách trẻ, đi dép lê, quần áo giản dị nên khi bước vào bar không một PR nào ngó ngàng.
    Cuối cùng một PR đến. Khách yêu cầu một ly sữa tươi. PR bảo ở đây chỉ bán bia. Vị khách rút ngay tờ polymer 500.000 đồng lạnh lùng nói: “Đi mua giùm anh”. Cô PR đó xuống dưới cửa mới biết vị khách này đã boa cho dàn bảo vệ mỗi người 500.000 đồng khi mới bước vô!
    Biết cô PR không có tiền sửa điện thoại, vị khách rút ra một xấp polymer toàn tờ 500.000 đồng mới tinh, nói: “Em cầm lấy 5 triệu mua điện thoại mới đi!”. Gần lúc tính hóa đơn, vị khách rút tiếp một xấp tiền bảo: “Anh gửi em 2 triệu. Kiếm cho anh một cô chịu ngủ với anh tối nay!”. Tổng cộng để uống ly sữa tươi trong bar, vị khách chơi ngông kia đã “bung” 7.500.000 đồng, chưa kể xấp tiền rải cho dàn bảo vệ!

    Nhiều dân chơi khi nhắc đến “Dragon” (rồng), tên thật là T. (sinh năm 1985), con một đại gia kinh doanh vật liệu xây dựng ở Sài Gòn, đều phải nghiêng mình bái phục. Sau mỗi lần ký thành công một hợp đồng, ba thiếu gia này lại cho cậu quý tử … vài trăm triệu đồng để “ sáng” như cậu ta từng tuyên bố. “Dragon” sở hữu sáu chiếc ôtô, trong đó có Lexus, BMW, Innova…
    Tối nào “Dragon” cũng dẫn đầu một nhóm 4-5 người đi bar. Hình ảnh quen thuộc của “Dragon” mỗi lần xuất hiện là đi cùng một em chân dài và kè kè một vali đựng tiền bóng loáng! Lần nào thiếu gia cũng “đốt” không dưới vài chục triệu đồng nên nhanh chóng trở thành khách VIP của bar 030 và Velvet (Q.1). Riêng ở bar Velvet, phục vụ và quản lý nhác thấy thiếu gia này đã vồn vã tiếp… từ xa. Mỗi khi tính tiền thiếu gia bình thản rút trong vali ra một cọc toàn tờ 500.000 đồng nhờ quản lý chia tiền boa giùm!
    Long, một đại gia trong lĩnh vực xây dựng, kể: “Một quý tử trẻ vào Gossip (Q.1) với một nhóm bảy người, chỉ 18-22 tuổi. Vừa vào tới nơi cậu này gọi ngay người phục vụ ở sảnh VIP lại hét lớn: “Mày biết ông nội mày là ai không mà dám cho khách ngồi bàn này?“. Người phục vụ chưa kịp trả lời đã bị hai cái tát nổ đom đóm mắt khiến anh này tối sầm mặt mũi. Quản lý và bảo vệ ở gần đó nhưng không dám ho he. Một lát sau quản lý khu vực tới xin chuyển khách đã ngồi ở đó từ trước sang một bàn khác để nhường bàn Vip cho “ông trời con”.
    “Ông trời con” thường xuyên đến Gossip chơi và mỗi lần chơi không bao giờ chi dưới 5.000 USD. Quý tử này chỉ gọi rượu XO dẹt, giá 22 triệu đồng/chai. Chiếc bàn mà quý tử này đặt quanh năm suốt tháng không ai được phép cho khách ngồi. “Ông trời con” vẫn chơi đẹp khi ra về đã rút hai tờ 500.000 đồng cho người phục vụ bị đánh.
    Tri Đồng, người từng ăn dầm nằm dề ở những bar, vũ trường từ năm 2002, lắc đầu chép miệng khi kể lại cái cảnh người ta rải tiền như rải lá cây mà anh tận mắt chứng kiến ở vũ trường Gossip. Nhân vật chính là một đại thiếu gia mới 24, 25 tuổi, vừa bước ra khỏi chiếc xe hơi láng coóng sang trọng, trên tay cầm một xấp tiền dày cả tấc toàn tờ 100.000 đồng mới tinh, bình thản ngắt từng xấp tặng cho từng nhân viên bảo vệ từ tận ngoài cửa vào đến bên trong vũ trường.
    “Tất cả những người ở Gossip đêm đó đều đổ dồn vào mọi cử chỉ, hành động của anh ta. Đêm đó anh ta là thượng khách của Gossip. Từ đó về sau chưa bao giờ tôi chứng kiến cảnh tiêu tiền khủng khiếp như vậy” – Tri Đồng nhún vai kể.

    Kiểu chơi “thì hiện tại”
    Nhưng theo nhiều dân chơi, đại gia bây giờ rất ít đi bar. Họ cũng hiếm khi thể hiện mình như các thiếu gia hoặc “đại gia… giả”. Đại gia lập hẳn một quầy bar hoành tráng tại nhà, mời những cô PR chân dài xinh đẹp đến. Vừa thoải mái quậy tưng bừng vừa kín đáo, ít bị nhòm ngó và độ an toàn cực kỳ cao.
    Ngọc, một PR từng làm ở Gossip, kể: “Lần duy nhất tôi được đến nhà một đại gia ở Phú Mỹ Hưng (Q.7), người ta bịt mắt chở tới c biệt thự cho đến khi vào trong phòng bar mới tháo dải bg ra. Lúc về cũng vậy. Bar tại nhà mà hoành tráng y như vũ trường, chỉ nhỏ hơn thôi. Nhiều trò “vui” lắm: tắm sâmbanh, chơi “đá”, “cắn” thuốc (lắc). Đứa nào được đại gia thích thì “phục vụ”. Lần đó tôi được ba chai (3 triệu đồng)”.
    Bar năm 2010 chứng kiến những kiểu “bung” tiền của dân choai choai và những “đại gia… giả”. K.O., quản lý một bar trên đường Phan Đg Lưu (Q.Phú Nhuận), bật cười khi kể về một cậu học sinh mới lớp 10 vào bar thử… cảm giác xài tiền. “Thằng nhóc đó đúng là lần đầu đi bar vì không biết uống rượu, chỉ gọi một chai bia. Thấy ai cũng boa: quản lý, phục vụ, nhân viên vệ sinh, PR đứng bàn, cả PR đi ngang qua cũng ngoắc vô xòe tiền boa. Người được 200.000 đồng, có người được 500.000 đồng. Riêng tiền boa bữa đó sơ sơ mười mấy triệu đồng.
    Nghĩa, một dân chơi ở Phú Nhuận hay đi bar, khẳng định: “Giờ dân vô bar chi bạo tay nhưng không phải là đại gia nhiều lắm. Thường là dân hay cá độ đá banh, đánh đề với số tiền lớn. Mùa World Cup vừa rồi có người thắng vài tỉ đồng, vô một bar trên đường Lý Tự Trọng (Q.1) chơi, trả tiền cho tất cả khách ở đó. Nghe nói hết mấy trăm triệu!”.
    Khi nhắc đến dân chơi kiểu này, cô PR tên Bình Khương kể về khách quen của một bar trên đường Huỳnh V Bánh, Q.Phú Nhuận, có biệt hiệu “Móm”. Anh này từng tuyên bố đã quẳng hơn 2 tỉ vào bar V kể từ khi bar này xuất hiện (hơn hai năm). Hóa đơn của anh ta thường trên 4 triệu đồng một lần! Nhưng khi boa, PR mới được 100.000-200.000 đồng, còn PR cũ thì “lốc” (không boa) dù bị ép uống đến xỉn “cắm đầu”!
    Bình Khương kể thêm một nhóm khách trẻ, quậy và… chảnh. Thích thì vô. Chưa PR nào đặt bàn được. Nhóm này uống rượu như uống nước lã với một nguyên tắc: tới phiên người nào người đó phải uống 100%, nếu chỉ uống 50% là bị đuổi ra ngay. Có lần một người trong nhóm cao hứng khoe: bữa trước vô bar Olympus (Q.Gò Vấp) đi sáu người mà “quất” hết năm chai (rượu), mỗi chai 3 triệu đồng. Bữa đó sơ sơ tiền rượu đã hết 15 chai (triệu), chưa kể tiền “thuốc” (lắc) và tiền boa..
    »»  read more

    Ngọc Diệp nhìn quá S.E.X.Y

    Người mẫu có gương mặt khả ái và vóc dáng tròn đầy Ngọc Diệp khoe thân hình bốc lửa cùng đường cong gợi cảm sau tấm kính đầy chất nghệ thuật.



    »»  read more
    Related Posts with Thumbnails